| Lần cuối viết cho anh… |
|
|
|
| ••Thứ tư•, 20 •Tháng 1• 2010 10:15• |
|
Đôi khi muốn đánh đu với thời gian, muốn đi ngược lại quá khứ….
![]()
Có phút bất chợt nào đó em chợt nhận ra, em đã không còn là em của ngày hôm qua nữa… Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói, đến cả những nụ cười vô tình cũng trở nên dè dặt hơn. Em muốn gì, cần gì? Em tự hỏi, nhưng lại chẳng thể tìm thấy câu trả lời. Ở đâu đó, nơi miền xa cũ, em muốn đòi lại hết những gì lẽ ra phải thuộc về em, nhưng lại tự giật mình cười ngây dại, đòi lại để làm gì? để cho ai... cơ chứ??? Thảng hoặc trong ký ức, hình ảnh của Kharkov, của thời sinh viên với biết bao hoài bão cứ ồn ã ùa về, nhớ những bước chân em lẻ loi đi trên tuyết, nhớ cái dáng chông chênh của em dưới nắng hè, nhớ con đường ngày nào em cũng đi qua, nghe tiếng gót giầy khua nhẹ trên cái khô cong của lá vàng, vắng hoe bóng người. Thèm lại được lang thang những con phố nhỏ, đi dạo công viên với Vita, hòa vào nắng những tiếng cười giòn tan của tuổi đôi mươi. Hay thỉnh thoảng rẽ vào nhà bà Ludmina ăn blinchik do chính tay bà cuốn. Nhớ lần đầu tiên uống champagne với lũ bạn, mặt đỏ tưng bừng, chỉ kịp nói với Vita một câu: “Không ổn rồi...” là gục xuống bàn ngủ! Những bạn bè cũ giờ liên lạc đã thưa dần, phải chăng em đã vô tình khép lại cái thời sinh viên của mình như thế???
![]() Nhớ ốp ZBK, khi mới chuyển về em thấy nó sao mà tồi tàn, nhếch nhác. Tối đầu tiên hai đứa ngồi hì hụi thổi cái đệm hơi để em nằm, may có anh Lực kéo cho chiếc đi-văng cũ... Buồn, chỉ nhớ cái cảm giác lúc đó như vậy.... Ra vào đóng cửa, em như cái bóng, cứ một mình lầm lũi nơi này, ngại tiếp xúc, ngại va chạm với mọi người... Và, em đã không biết rằng, chính những con người mà ngày đầu em luôn tránh mặt, lại là những người sẵn sàng giang rộng cánh tay để bao dung em, để sẻ chia với em nước mắt, nụ cười. Những người đã ôm em vào lòng, vỗ về em cho những vết thương buốt nhói. Giúp em gạt nước mắt, để vững vàng bước qua những nỗi đau... Thật lòng, mong một ngày có thể trở lại, được làm một điều gì đó dù nhỏ thôi, để đền đáp tất cả những sự giúp đỡ, những thương yêu mọi người dành cho em...
![]()
Hình như, chỉ đơn giản là nhớ thế thôi, người ta vẫn bảo em vô tình lắm, cũng đúng, vì em không thể trao mãi yêu thương của mình cho một người đã vùi chôn em tận sâu trong quá khứ... Em chỉ nhớ một lần cuối này, chỉ thương một lần cuối này, để từ mai sẽ bỏ hết, xóa hết hình bóng của anh... Và đem yêu thương đó, đem tin yêu đó trao cho một người thật sự cần đến em, một người biết trân trọng con người em trong cả quá khứ và hiện tại, một người yêu em vừa đủ, thương em vừa đủ, nhưng lại có tình yêu đủ mạnh, đủ lớn, để em có thể dựa vào, để che chở và dắt tay em đi đến cuối đoạn đường mà em đang bước dở dang... Lần cuối này, thật lòng mong anh trao lại những yêu thương mà ngày nào đó của thời xưa ấy em đã cho đi, dù không muốn, nhưng em sẽ đòi lại, đòi lại cho những gì xứng đáng thuộc về em...
Lê Thu Hằng, Hà Nội - 19/01/2010. |
- 09.03.2010 | Lê Thanh: Lời chúc muộn màng
- 06.03.2010 | Trăng Viễn Xứ: Tháng ba
- 05.03.2010 | Lê Thanh: Đêm lễ cầu an
- 27.02.2010 | NĐTD: Mùa Xuân hát
- 23.02.2010 | Trăng Viễn Xứ: Khoảnh khắc Mùa Xuân
- 21.02.2010 | Lê Thanh: Gửi em hơi ấm Mùa Xuân
- 18.02.2010 | Cỏ May: Sắc Xuân
- 16.02.2010 | Nghệ Thuật Sống
- 10.02.2010 | NĐTD: Một ngày
- 05.02.2010 | Thanh Tú: Hạnh phúc là gì?
- 30.01.2010 | Cỏ May: Hiếu nghĩa
- 20.01.2010 | Lần cuối viết cho anh…
- 18.01.2010 | Sưu tầm: Hạnh phúc không khó tìm (3)
- 15.01.2010 | NĐTD: Không đề - 2
- 11.01.2010 | Sưu tầm: Hạnh phúc không khó tìm (2)



































